Phó Tư Dư ôm điện thoại không biết đã cười bao nhiêu phút, khóe mắt chợt liếc thấy Hứa An An đang mím môi, trừng to mắt, nhìn mình đầy ai oán.
Cô ngẩn người, dùng giọng điệu vừa ngọt ngào vừa e thẹn hỏi cô ấy: "Cô sao thế? Sao lại nhìn tôi như vậy?"
Cô ấy làm sao ư?
Mười phút trước, cô ấy đã kể rất chi tiết cho Phó Tư Dư nghe về tình huống xấu hổ của mình, chờ Phó Tư Dư cho lời khuyên làm cách nào để xin lỗi anh nha sĩ mới hai mươi sáu tuổi kia cho khéo léo, để anh ấy tha thứ cho mình.
Cho dù cô không thể cho lời khuyên thì ít nhất với tư cách là bạn bè cũng phải đồng cảm, an ủi cô ấy vài câu.
Kết quả là trong lúc cô ấy đang xấu hổ đến mức muốn đào lỗ chui xuống thì Phó Tư Dư lại ôm điện thoại cười gần mười phút ngay trước mặt cô ấy.
Quả nhiên, niềm vui và nỗi buồn của con người không thể chia sẻ được cho nhau.
Hứa An An mấp máy môi nói: "Không sao đâu, cô cứ cười tiếp đi."
Cứ để cô ấy tiếp tục xấu hổ muốn đào lỗ chui xuống đất đi.
Hứa An An chống tay lên bàn, hai tay ôm mặt, cúi mắt nhìn khung chat với anh chàng nha sĩ.
Do cô ấy không trả lời sau khi đối phương chủ động báo tuổi nên người ta cũng không nhắn tin tiếp cho cô ấy nữa.
Chắc là anh ấy giận rồi.
Mới hai mươi mấy tuổi đang độ tuổi thanh xuân, đi ngoài đường bị mấy đứa nhỏ gọi bằng chú đã không vui rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242497/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.