Hai người lại quấn quýt một hồi trên giường, cuối cùng là bên nhà tổ họ Thẩm gọi điện cho Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư mới sực nhớ cầm điện thoại lên xem giờ.
Đã một giờ rưỡi chiều rồi.
Tiểu Tiên Nữ còn chưa được cho ăn! Cô vội vàng quấn chăn quanh người, lật người xuống giường luôn.
Chân vừa chạm đất đã lập tức mềm nhũn, cô vịn mép giường nhưng vẫn không đứng vững thành ra ngã nhào xuống đất.
Thẩm Hạo Bác đang tựa vào đầu giường, tay còn đang cầm điện thoại, tấm chăn trên người đã bị cô kéo phăng đi trong lúc hấp tấp. Khi quay đầu lại thấy cô ngã xuống, muốn đỡ cô cũng chẳng kịp.
Thẩm Hạo Bác vội vàng nói với ông Thẩm bên kia điện thoại một câu rồi cúp máy, tiện tay quăng luôn điện thoại sang một bên, dang tay bế Phó Tư Dư lên.
Phó Tư Dư ngồi dưới đất, người quấn chăn chặt như con tằm, nhờ có lớp chăn đỡ nên ngã cũng không đau mấy, chỉ là thấy khá xấu hổ mà thôi.
Cô quay đầu lại, đôi mắt to tròn tràn đầy tủi thân nhìn Thẩm Hạo Bác.
Thẩm Hạo Bác bị vẻ đáng yêu của cô chọc cười, lại sợ cô thẹn quá hóa giận mà muốn cãi nhau với anh, anh đành phải cố nín cười, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau rồi bế cả người lẫn chăn về lại giường.
“Em giật chăn của anh làm gì?”
Thẩm Hạo Bác nhìn cơ thể tr*n tr** của mình, vừa bất đắc dĩ lại vừa cảm thấy buồn cười nhưng cũng chẳng buồn lấy lại chăn, cứ thế thản nhiên ngồi đó đối diện với cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242491/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.