Vừa về đến nhà, Phó Tư Dư đã bận rộn chuẩn bị thức ăn cho Tiểu Tiên Nữ. Tuần trước, vì ngày nào dì Đàm cũng tự tay làm cơm cho Tiểu Tiên Nữ, khiến nó được nuông chiều, không còn hào hứng với thức ăn cho mèo mua ở cửa hàng như trước nữa. Chỉ khi đói, nó mới chịu ăn vài miếng.
Ăn xong, nó lập tức chạy về ổ nằm cuộn tròn, vẻ mặt đầy ấm ức.
Phó Tư Dư thấy xót ruột nhưng chẳng biết làm sao. Con dâu dì Đàm đang ở cữ, trước đó có thuê bảo mẫu nhưng bà ta thiếu chuyên nghiệp, nửa đêm em bé khóc vì đói mà bà ta không hay biết, dù con dâu dì Đàm gọi mấy tiếng cũng không tỉnh. Phụ nữ sau sinh thường nhạy cảm nên cô ấy đã khóc cả đêm. Dì Đàm thương con dâu và cháu gái mới sinh, lặng lẽ vào bếp khóc. Thấy vậy, Phó Tư Dư đã để bà ấy về chăm sóc con dâu. Mấy ngày nay, đừng nói Tiểu Tiên Nữ, ngay cả cô cũng chỉ ăn đồ ăn ngoài.
Phó Tư Dư và Thẩm Hạo Bác chưa ăn tối, giờ cũng không muốn ra ngoài nên cô bèn quay sang nói anh: “Tối nay chúng ta gọi đồ ăn ngoài nhé.”
Cả hai đều không biết nấu ăn. Không ra ngoài thì chỉ còn cách gọi đồ mang về hoặc tự nấu mì ăn liền.
Nghĩ đến mì ăn liền, Phó Tư Dư chợt thấy bất an. Trước khi đi công tác, Thẩm Hạo Bác dặn cô không được ăn đồ ăn vặt, phải ăn nhạt. Nhưng cô kiêng khem nhiều ngày, ngày nào cũng chỉ húp cháo, ăn rau ít dầu mỡ, miệng nhạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242487/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.