Dù anh rất tự tin nhưng Phó Tư Dư lại thấy quyền quyết định là ở cô.
“Anh nói có cửa là có à, em không nói, để xem anh đào đâu ra cái cửa đấy.”
Cô bặm môi, đắc ý lắc đầu trước mặt anh.
Thẩm Hạo Bác điềm đạm nói: “Mỗi câu một trăm nghìn.”
Phó Tư Dư lập tức dừng động tác lắc đầu.
Mỗi câu một trăm nghìn.
Mắt cô đảo vòng vòng.
“Mỗi câu chỉ một trăm nghìn thôi à, vậy tình yêu của em cũng rẻ mạt quá rồi đó.” Cô nhướng mày, liếc mắt nhìn anh.
Buôn bán mà không trả giá thì đâu phải buôn bán, ít nhất cũng phải thêm chút đỉnh chứ.
Thẩm Hạo Bác bắt đầu đếm: “Ba, hai...”
“Em yêu anh.” Phó Tư Dư ôm chặt lấy eo anh, dính sát vào người anh, ngẩng đầu nhìn anh nói: “Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh.”
Thẩm Hạo Bác hỏi: “Em nói mấy lần rồi?”
“Anh đừng cắt ngang.”
Cắt ngang là làm chậm trễ việc kiếm tiền của cô, mỗi câu một trăm nghìn đó, hôm nay cô không ăn không uống không ngủ cũng phải kiếm cho đã.
Thẩm Hạo Bác: “Em phải tự nhớ số, không nhớ nổi thì không tính.”
Người bỏ tiền là ông chủ, Phó Tư Dư đành ngoan ngoãn làm theo.
“Vừa nãy coi như là mười lần đi, giờ tiếp tục, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh...”
“Hai mươi.”
“Em yêu anh, ba mươi, em yêu anh, bốn mươi.”
Thẩm Hạo Bác bị hành vi gian lận trắng trợn này của cô làm cho bật cười, bóp nhẹ má cô: “Giở trò hả?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242483/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.