Sự thật chứng minh, quả thực tắm bằng một tay rất bất tiện, đặc biệt là khi chỉ có thể dùng tay trái.
Lòng bàn tay phải không cẩn thận là lại chạm vào nước, bọt dầu gội trượt xuống vết thương, cảm giác nóng rát lan ra khiến Phó Tư Dư đau đến hít hà liên tục.
Khó khăn lắm mới tắm xong, Phó Tư Dư lại phát hiện ra một chuyện còn tồi tệ hơn.
Lúc nãy vội vàng xông vào phòng tắm, cô quên không mang quần áo vào!
Không có đồ ngủ thì còn có thể mặt dày quấn khăn tắm đi ra nhưng đến cả đồ lót cô cũng không có.
Cứ thế quấn mỗi chiếc khăn tắm đi ra ngoài thật quá xấu hổ.
Bây giờ có hai lựa chọn.
Thứ nhất là cứ quấn khăn tắm đi ra, chạy như bay đến giường rồi trùm chăn kín mít, sau đó nhân lúc anh đi tắm lén mặc đồ lót vào.
Thứ hai là gọi Thẩm Hạo Bác vào giúp cô lấy đồ nhưng để anh lấy cả áo lót và q**n l*t thì vẫn xấu hổ vô cùng.
Trong lúc Phó Tư Dư còn đang phân vân, tóc cô đã được sấy khô. Phòng tắm không thông gió, cô cũng không biết là do căng thẳng, ngượng ngùng hay do bị ngạt, mà đến cả cổ cũng đỏ ửng lên.
Phó Tư Dư cảm thấy sắp không thở nổi nữa rồi. Cô lập tức cúi đầu chỉnh lại chiếc khăn tắm quấn trên người, đảm bảo những chỗ quan trọng không bị lộ ra ngoài. Sau đó, cô lấy hết can đảm mở cửa phòng tắm, vừa định co giò chạy về phía giường thì nhìn thấy Thẩm Hạo Bác đã lên giường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242481/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.