Trong gương, khuôn mặt cô vẫn còn ửng đỏ, môi cũng rất đỏ nhưng nếu tô son chắc sẽ không ai nhận ra.
Cô bảo Thẩm Hạo Bác vào lấy túi xách của cô ra, rồi đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm.
Mặc dù không nhìn ra gì nhưng cô vẫn rất chột dạ: “Hay là em không xuống ăn cơm nữa nhé, anh nói với chú dì là em không khỏe, đang ngủ đi.”
Thẩm Hạo Bác khẽ cười, trêu chọc: “Lúc đến thì khỏe re, ở trên lầu với anh một lúc thì không khỏe, còn muốn đi ngủ? Em không muốn họ nghĩ nhiều, hay là muốn họ nghĩ nhiều đây?”
Phó Tư Dư xấu hổ quay lại đánh anh: “Đồ lưu manh, đều tại anh cả, ai bảo anh động tay động chân với em ở đây.”
Cô đánh một cái, định rút tay về thì bị Thẩm Hạo Bác nắm chặt lấy, giọng nói đầy ẩn ý: “Tổng cộng em đã đánh vào ngực và tay anh sáu mươi ba lần, đá anh mười bốn cái, ném đồ vào mặt anh bốn lần.”
Phó Tư Dư không rút tay về được, cau mày nói: “Làm gì? Em đánh anh đấy thì sao nào, ai bảo anh giở trò lưu manh.”
Thẩm Hạo Bác cúi đầu, ghé sát vào tai cô, giọng trầm thấp: “Đánh anh thì không sao nhưng em đánh anh một lần, tối nay phải trả anh một lần.”
Đánh anh một lần, trả anh một lần.
Cô đấm anh một cái, chẳng lẽ anh lại định trả cô một đấm?
Phó Tư Dư chỉ mất vài giây để hiểu ra “tối nay trả anh một lần” là “một lần” gì, cô trợn tròn mắt, giơ chân đá anh theo phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242479/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.