Phó Tư Dư nghe đến hai chữ động phòng thì vô thức giơ hai tay che trước ngực. Mặt cô đỏ bừng, trừng mắt với Thẩm Hạo Bác: “Em đang nói chuyện nghiêm túc với anh đấy. Anh có thể đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giở trò lưu manh hay không? Sao... Sao trong đầu anh toàn là mấy thứ bậy bạ thế hả.”
Thẩm Hạo Bác nghiêm túc đáp: “Anh cũng đang nói chuyện nghiêm túc và đứng đắn với em, em có muốn hay không?”
Anh thật sự nghiêm túc thương lượng với cô về chuyện này. Phó Tư Dư sợ anh làm bừa, hoảng hốt ngồi dậy muốn rời khỏi vòng tay anh nhưng lại bị Thẩm Hạo Bác ôm chặt eo kéo trở lại, không cho cô đi. Anh cúi đầu nhìn khuôn mặt cô chằm chằm bằng đôi mắt đen láy của mình rồi lại hỏi: “Em có muốn hay không?”
Phó Tư Dư lắc đầu, tránh ánh mắt anh. Hai má cô ửng hồng, cẩn thận hỏi: “Không... Không muốn đâu nhỉ?”
Thẩm Hạo Bác híp mắt: “Hỏi em đấy, sao em lại hỏi anh? Anh muốn.”
Phó Tư Dư sợ đến độ lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi: “Em không muốn, em không muốn!”
Cô càng nói càng kiên quyết: “Không được đâu, chúng ta mới ở bên nhau có vài ngày. Nhanh quá, không được đâu, anh nhịn một chút được không?”
Cô đung đưa cánh tay anh để làm nũng. Thẩm Hạo Bác nhìn khuôn mặt sợ sệt của cô bèn kiềm chế nói: “Được rồi, em đừng làm nũng nữa.”
Phó Tư Dư vội vàng buông anh ra, thở phào nhẹ nhõm. Cô đứng dậy khỏi người anh rồi chạy vài bước sang bên cạnh. Cô vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242472/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.