Thẩm Hạo Bác bế Phó Tư Dư trở lại giường, đắp chăn cho cô cẩn thận rồi xoa nhẹ l*n đ*nh đầu cô, khẽ nói một câu. Chưa đợi cô đáp lại, anh đã quay người nhấc chân định rời đi.
Ngay lập tức, Phó Tư Dư đưa tay kéo cổ tay anh lại, mở to đôi mắt lên nhìn anh: "Này, sao anh đi vội vậy, em còn chưa nói gì với anh mà."
Thẩm Hạo Bác đáp: "Em nói đi."
Giọng anh trầm thấp đầy từ tính vang bên tai cô, Phó Tư Dư thật sự rất mê muội giọng nói ấy. Trước đây, cô thường lén mở đi mở lại tin nhắn thoại chúc buổi sáng anh gửi qua WeChat. Giờ người đang ở ngay trước mặt, Phó Tư Dư cảm nhận rõ sự dịu dàng của Thẩm Hạo Bác dành cho mình hôm nay khiến cô không kìm được muốn lại gần hơn, muốn được anh cưng chiều thêm một chút.
Ngay cả Phó Tư Dư cũng không hiểu nổi vì sao trước kia lại sợ anh đến thế, mà từ lúc biết anh thích mình thì cô lại trở nên ỷ lại vào anh đến vậy.
"Giờ em lại không muốn nói nữa rồi, anh đừng đi vội, ở lại nói chuyện với em một lát, đợi em ngủ rồi hẵng đi." Phó Tư Dư nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hạo Bác, rụt người vào trong chăn, gương mặt ửng đỏ vì ngại, đôi mắt lấp lánh ý cười, còn khóe môi không giấu được sự vui vẻ: "Em hơi lạ giường, lần đầu ngủ ở đây, sợ đêm nay không ngủ được."
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác dừng lại trên khuôn mặt đỏ hồng vì thẹn của cô, anh hít một hơi thật sâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242469/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.