Thẩm Hạo Bác đã từ chối bàn bạc chuyện ly hôn với cô bằng lý do bận rộn tới tận 2 lần. Dù cách nhau một cái màn hình điện thoại, Phó Tư Dư vẫn có thể nhận ra vẻ mất kiên nhẫn trên mặt Thẩm Hạo Bác.
Phó Tư Dư không gửi tin nhắn tới làm phiền anh nữa mà tự an ủi chính mình.
Không sao hết.
Công việc của Thẩm Hạo Bác rất bận, có lẽ anh thật sự không có thời gian rảnh để trò chuyện với Phó Tư Dư. Bao giờ anh xong việc, hai người họ có thể ngồi lại và từ từ thảo luận về chuyện không ly hôn nữa. Bây giờ, họ vẫn là vợ chồng và sống rất gần nhau. Ngay cả khi Thẩm Hạo Bác kiên quyết muốn ly hôn, họ vẫn phải gặp nhau trước khi ly hôn. Mấy chuyện kiểu này vẫn nên gặp mặt nói chuyện trực tiếp thay vì thảo luận qua điện thoại.
Nhưng mỗi khi nghĩ tới chuyện này, Phó Tư Dư vẫn cảm thấy ấm ức.
Chẳng lẽ công việc còn quan trọng hơn cô sao?
Thẩm Hạo Bác mải mê với công việc nên đối xử với cô rất hời hợt, hời hợt đến nỗi chẳng muốn nói gì với cô.
Nghĩ theo hướng này có vẻ hơi vô lý. Thẩm Hạo Bác vốn là người coi trọng sự nghiệp, anh chịu kết hôn với cô cũng chỉ vì nể mặt tình bạn nhiều năm qua của họ. Phó Tư Dư mới là người đề nghị ly hôn trước, anh thật sự không cần vì nể mặt cô mà khiến công việc của mình bị ảnh hưởng.
Tâm trạng của Phó Tư Dư thay đổi liên tục, lúc thì ủ rũ buồn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242464/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.