Hai người tay trong tay đi ra khỏi phòng làm việc, dì Đàm nhìn thấy thì cười tủm tỉm rồi tránh về phòng mình.
Sau khi ăn uống no nê ở nhà Thẩm Hạo Bác xong, anh đưa Phó Tư Dư về nhà.
Hai nhà chỉ cách nhau vài bước chân thôi nhưng để dì Đàm tin tình cảm của họ đang độ mặn nồng nên đành phải cố ý đưa về, Phó Tư Dư thấy cảm giác này thật kỳ diệu.
Vừa bước ra khỏi cửa nhà Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư lập tức bật cười, cô cười suốt dọc đường về đến tận cửa nhà mình. Lúc cúi đầu ấn vân tay mở khóa, cô cười đến mức tay run cả lên, ngón trỏ đặt mấy lần vẫn không tìm được đúng vị trí, mãi vẫn không mở được cửa.
Thẩm Hạo Bác cúi xuống nhìn cô rồi vỗ nhẹ vào gáy cô một cái: "Em đừng cười nữa, mở khóa cho đàng hoàng đi."
Phó Tư Dư kêu "ui da" một tiếng, xoa gáy rồi nghiêng đầu liếc anh, cuối cùng cũng mở được cửa.
"Mở được rồi."
Cô quay đầu nhìn anh, nở nụ cười đầy ngọt ngào.
Thẩm Hạo Bác bất lực lắc đầu: "Buồn cười đến vậy sao?"
Phó Tư Dư nhún vai cười: "Anh Bác, anh không thấy buồn cười sao? Có mấy bước chân mà cũng phải đưa về, chúng ta diễn quá thật rồi đấy."
"Thế này đã là thật rồi sao?"
Phó Tư Dư: "Trông không thật sao?"
Thẩm Hạo Bác đặt tay lên vai cô: "Nếu tối nay anh không về thì lúc đấy trong mắt dì Đàm mới là thật."
Phó Tư Dư hỏi: "Tối nay anh không về thì định đi đâu?"
Thẩm Hạo Bác nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242460/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.