Sau khi nghe được hai chữ “đồng ý” từ miệng Phó Tư Dư, Thẩm Hạo Bác không nói thêm một lời, đạp ga quay đầu xe, đưa cô về nhà tổ nhà họ Phó lấy sổ hộ khẩu rồi lại lập tức quay về lấy chứng minh nhân dân của cô. Đến một ngụm nước cũng không uống, anh lái xe thẳng đến cục dân chính.
Phó Tư Dư cầm sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân trong tay, dọc đường cứ liếc thấy Thẩm Hạo Bác cười mãi. Nụ cười của anh khiến cô bối rối, tim đập loạn nhịp. Cô có cảm giác mình bị lừa, bắt đầu hối hận vì đã quá bốc đồng. Chỉ vì nghe anh nói gia đình cũng đang hối thúc anh kết hôn, sợ người nhà sắp sắp xếp cho anh đi xem mắt người khác, cô chẳng nghĩ ngợi gì mà lập tức đồng ý cưới.
Xe đi được nửa đường, Phó Tư Dư đột nhiên hô lên: “Dừng dừng dừng! Dừng lại chút!”
Thẩm Hạo Bác dừng xe bên lề đường, nghiêng đầu hỏi cô: “Làm sao vậy?”
Phó Tư Dư căng thẳng mím môi, hỏi: “Anh Bác, em… em đột nhiên thấy hơi hối hận. Chúng ta có thể…”
“Có thể.”
Phó Tư Dư còn chưa kịp nói hết câu “có thể quay về trước không”, thì Thẩm Hạo Bác đã đáp lời.
Anh bình thản dạy dỗ cô: “Làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng. Anh đã nói em phải cân nhắc cho kỹ, em lại bảo không cần nghĩ nữa. Kết hôn là chuyện lớn, cẩn thận trước khi lấy giấy chứng nhận là tốt, chứ đợi lấy xong rồi hối hận thì đã muộn.”
Anh quay đầu xe: “Bây giờ chúng ta về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242456/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.