Phó Tư Dư vẫn tự siết cổ mình, cứ lăn qua lăn lại trên giường, không hiểu nổi vì sao rõ ràng cô đang nhắn với Hứa An An và Kiều Viện mà cuối cùng lại thành ra gửi nhầm vào nhóm có bốn ông anh.
Cô nghĩ khéo mình giống như lời Kiều Viện và Hứa An An nói, đu cặp Gia Mộc nhiều quá đâm ra đầu óc không còn minh mẫn, tự suy diễn linh tinh rồi.
Gần đây Phó Tư Dư thường xuyên thức đêm xem mấy đoạn ngọt ngào của cặp Gia Mộc đến nửa đêm, thiếu ngủ trầm trọng, quả thật nên đi ngủ bù. Đầu óc cô lú đến mức cả tên nhóm cũng không nhìn rõ được nữa rồi.
Nhóm chat năm người vẫn còn đang náo loạn, chỉ mấy phút thôi mà tin nhắn đã vượt mốc 99+. Không cần đoán cũng biết là anh Diệu và anh Bân đang ráo riết tra hỏi “ai là người bóc nho” kia.
Phó Tư Dư không còn dũng khí nào để vào nhóm đối mặt với cảnh tượng quê muốn độn thổ khiến mình chết trong lòng một ít đó, cũng không nghĩ ra được lý do nào để chối rằng mình không phải đứa ảo tưởng đành buông xuôi vứt điện thoại sang một bên, quyết định giả chết đến cùng, nằm yên chịu trận.
Cô nhắm mắt lại, vừa xấu hổ vừa hối hận, lăn qua lăn lại trên giường mãi mới ngủ thiếp đi.
Sáu giờ sáng hôm sau, Phó Tư Dư tỉnh dậy. Cô chỉ ngủ được hơn năm tiếng, đầu óc vẫn còn mơ hồ nhưng cũng không thể ngủ tiếp được. Hễ nghĩ đến chuyện xảy ra đêm qua là mặt cô lại đỏ bừng.
Phó Tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242453/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.