Phó Tư Dư không ngờ anh lại đột nhiên kéo mình lại, cô không phản ứng kịp nên loạng choạng ngồi phịch lại xuống sô pha, mất đà ngã nghiêng về phía anh.
Má Phó Tư Dư cọ nhẹ lên lồng ngực Thẩm Hạo Bác, cô phát ra một tiếng thở hổn hển khe khẽ, mềm mại như tiếng mèo con kêu.
Ánh mắt Thẩm Hạo Bác chợt tối sầm, tay còn lại vô thức đặt lên gáy Phó Tư Dư, cảm nhận sự bồng bềnh, mềm mại của mái tóc, nhẹ nhàng v**t v* đầu cô. Mùi hương đậm chất nam tính phảng phất quanh chóp mũi, hơi thở mạnh mẽ đến lạ bao trùm lấy cô. Phó Tư Dư giật thót tim, tay phải vô thức chống lên vai anh, ngẩng đầu khỏi ngực anh, hàng mi run rẩy vài lần, đôi mắt mơ màng nhìn Thẩm Hạo Bác: “Anh Bác, anh làm gì vậy?”
Cô động đậy cổ tay đang bị anh nắm chặt, thấy không rút ra được thì hơi tức giận lườm anh. Thế nhưng khi bắt gặp ánh mắt nóng rực ấy, Phó Tư Dư bỗng hoảng hốt, vội vàng ngoảnh sang nơi khác, đồng thời cúi đầu xuống để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài, giọng mang theo chút tức tối: “Buông em ra!”
Nghe tiếng quát ấy, Thẩm Hạo Bác chỉ thấy nó mềm mại, yểu điệu đến mức chẳng chút sát thương nào.
Anh cúi đầu, giọng nói trầm thấp như thì thầm bên tai Phó Tư Dư, kèm theo làn hơi nóng hổi khiến người cô tê dại: “Em còn chưa ăn nho xong mà, chạy cái gì?”
Phó Tư Dư khẽ rụt cổ, cảm giác như có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập loạn, lòng bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242451/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.