Phó Tư Dư trơ mắt nhìn Thẩm Hạo Bác đi đến trước cánh cửa nhà bên, cúi đầu nhập mật khẩu rồi đẩy cửa ra, đi vào nhà. Cuối cùng, cánh cửa đóng lại “cạch” một tiếng.
Phó Tư Dư đứng trước cửa thang máy, nhìn chằm chằm cánh cửa đóng chặt của căn hộ bên cạnh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn.
Thẩm Hạo Bác ở cạnh nhà cô!
Thẩm Hạo Bác ở ngay cạnh nhà cô!
Sao lại trùng hợp thế chứ?
Nhưng nghĩ lại thì căn hộ cô đang ở là của Thẩm Hạo Bác, anh lại giàu có như vậy nên mua hai căn hộ cùng tầng rồi ở một căn, bỏ trống một căn là chuyện bình thường, thế nên hiện tại hai người họ trở thành hàng xóm cũng không phải chuyện trùng hợp.
Nếu Thẩm Hạo Bác nói anh ở ngay căn bên cạnh trước khi Phó Tư Dư dọn vào thì chắc chắn cô sẽ không đồng ý chuyển đến đây sống, bởi cô không thể tưởng tượng cảnh mình trở thành hàng xóm với Thẩm Hạo Bác, cảnh hai người dù ngẩng đầu hay cúi đầu cũng vẫn nhìn thấy nhau.
Tuy nhiên giờ cô đã chuyển đồ đạc tới đây, hơn nữa sau thời gian ở chung hôm nay, Phó Tư Dư lại thấy có vẻ như anh cũng không đáng sợ đến vậy, cô đánh anh hai cái mà anh cũng không nói gì.
Đằng nào cũng đã dọn nhà rồi, cô lại rất thích căn nhà này, vậy nên cứ sống ở đây thôi, Thẩm Hạo Bác cũng không ăn thịt cô được.
Phó Tư Dư về phòng, bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Hẳn là căn nhà này của Thẩm Hạo Bác được quét dọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242448/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.