“Cô Tư Dư, xin lỗi vì đã để cô đợi hơi lâu.” Nhạc Mạn bưng cốc nước ép hoa quả quay trở lại, ngoài ra còn cầm theo một ít đồ ăn vặt, đưa cho Phó Tư Dư: “Nếu chỉ tham quan thế này thì nhàm chán lắm, cô ăn chút gì nhé.”
“Cảm ơn nhưng không cần đâu.”
Thái độ nhiệt tình của Nhạc Mạn khiến Phó Tư Dư hơi bối rối. Các cụ có câu “há miệng mắc quai”, nếu đã ăn đồ của Nhạc Mạn, sau này Nhạc Mạn có gửi email hay gọi điện cho cô thì cô không thể làm ngơ hoặc giả vờ không thấy nữa.
Có vẻ Nhạc Mạn đoán được suy nghĩ trong lòng cô, cười nói: “Không sao đâu, tiếp đãi cô là công việc của tôi, những thứ này đều là đồ công ty chuẩn bị cho nhân viên, mấy cô gái trẻ đều thích đồ ăn vặt, cô nếm thử xem.”
Cô ấy đã nói đến nước này rồi nên Phó Tư Dư không từ chối nữa, nhận lấy đồ ăn vặt.
“Cô đã tham quan xong phòng marketing truyền hình và điện ảnh, đây là một bộ phận độc lập của công ty chúng tôi, nghe lãnh đạo nói cấp trên định tách bộ phận này ra thành công ty con hoạt động độc lập, bình thường nội dung công việc của bộ phận này cũng không liên quan quá nhiều đến các phòng khác.” Nhạc Mạn đề nghị: “Tôi đưa cô lên tầng thượng xem thử nhé, tầm nhìn trên tầng thượng khá thoáng đãng, có thể ngắm cảnh vật xung quanh.”
Phó Tư Dư muốn từ chối nhưng Nhạc Mạn đã ấn mở cửa thang máy, giơ tay chặn cửa rồi ra hiệu mời cô vào.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242442/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.