Ánh nắng ban chiều rực rỡ nhưng hơi gắt.
Phó Tư Dư rất sợ nóng, vừa ra khỏi nhà hàng đã bung ô ra che nắng, sau đó chạy bước nhỏ đến chỗ đậu xe của mình. Cô chỉ đến một mình nên không có hứng thú đi dạo trung tâm thương mại mà lái xe thẳng về nhà.
Cô không về nhà tổ. Sau khi lên đại học, gia đình đã sắm sửa một căn hộ ở gần trường cho cô, vì vậy giờ đây cô sống một mình bên ngoài, khi nào trong nhà có việc hay là khi cô nhớ nhà thì mới về nhà tổ.
Dạo gần đây Phó Tư Dư vẫn ở lại nhà tổ nên đã liên lạc với nhân viên vệ sinh đến căn hộ của mình dọn dẹp sạch sẽ.
Vừa về đến nhà, Phó Tư Dư chưa kịp tẩy trang thì mẹ cô đã gọi điện tới. Cô tự thôi miên bản thân không thể nổi nóng với mẹ vì chuyện hôm nay, sau đó hít một hơi thật sâu rồi mới ấn nghe máy.
“A lô, con nghe đây mẹ.”
“Tiểu Dư, con thấy buổi xem mắt hôm nay thế nào? Dì Thẩm của con vừa gọi điện tới cho mẹ bảo là Thẩm Hạo Bác rất hài lòng về con, muốn tiếp tục kết giao với con thử xem.” Giọng Thượng Tình vô cùng thỏa thuê đắc chí.
Nghe bà ấy nhắc đến Thẩm Hạo Bác, Phó Tư Dư không nhịn được phàn nàn: “Mẹ, mẹ biết người xem mắt với con là Thẩm Hạo Bác thì sao không nói thẳng cho con biết? Mẹ cũng quen anh ấy mà.”
Thượng Tình nói bằng giọng điệu đương nhiên: “Mẹ chẳng hiểu con chắc? Nếu mẹ nói thẳng với con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-hon-treu-nguoi-quan-lai/5242436/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.