Chu Dung Thành thấy rõ vết máu kia cùng với sắc mặt trắng như giấy của tôi, vẻ mặt trở nên vô cùng ngưng trọng và căng thẳng, ông ta không nói gì lập tức đứng dậy mặc quần áo cho tử tế, lấy mền trùm cả người tôi lại rồi chạy như bay ra khỏi biệt thự.
Ông ta tự mình lái xe đưa tôi đi bệnh viện nhân dân, trên đường không biết đã vượt qua bao nhiêu cái đèn đỏ rồi, tôi ngồi ở đằng sau nhìn thân thể cao lớn khôi ngô của ông ta, ông ta thậm chí còn chưa kịp rửa tay, đầu ngón tay còn dính máu của tôi, mà ngón tay đó trông vô cùng cứng nhắc.
Khi người ta ở thời điểm thống khổ khó chịu sẽ phá lệ lưu luyến người mình thích, Chu Dung Thành cũng không thể đau đớn thay thế tôi, càng không cách nào cơn đau kịch liệt kia giảm bớt được, nhưng ông ta lại ở ngay trước mắt tôi, dành cho tôi một lồng ngực ấm áp và rộng rãi để dựa vào.
Đường phố sau nửa đêm rất tối, ánh đèn chiếu sáng toàn thành phố như một quả cầu thủy tinh diễm lệ chói mắt vậy.
Bóng người Chu Dung Thành dần mơ hồ mờ mịt, hai cái tay gắt gao cầm tay lái, ngay cả răng cũng cắn thật chặt, ông ta xuyên qua kính chiếu hậu luôn liếc mắt nhìn về phía sau, khi ông ta thấy sắc mặt của tôi trở nên càng tái nhợt, âm thanh của ông ta mang theo một tia sợ hãi: “Còn có thể kiên trì không."
Tôi gật đầu một cái, muốn nói cho ông ta rằng tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157682/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.