Trong thời khắc trời đất xoay chuyển, tường của Tú Lầu, bụi cát thì mềm mại, đều trở thành đám mây lơ lửng, trong tầm nhìn của tôi nổi lên nổi xuống,
Trần nhà bị ánh trăng chiếu vào, vải lụa mềm mại được xếp chồng, trở thành gợn sóng như sóng biển.
Tôi vừa nóng vừa lạnh, tôi dừng lại, ngạt thở, linh hồn thoát ra rồi lại quay trở về tuổi tác xa xôi trước kia, bờ biển hồi trước suýt nữa lấy đi tính mạng của tôi.
Trong khoảnh khắc tôi yêu Kiều Dĩ Thương.
Là ông ta không màng tới bản thân nhảy xuống biển cứu tôi, giúp tôi hô hấp nhân tạo, còn là hoa tím bạt ngàn, sườn núi và con ngựa mạnh mẽ, tôi lần đầu tiên được sờ vào bầu trời xanh, chạm vào dải ngân hà, tôi ngồi trên xích đu hòa nhập vào biển hoa mềm mại, tôi cười lớn, quên hết tất cả, giống như một giấc mơ, trong mơ có tuần lộc, có bồ câu, có ông ta.
Mà ông ta và giấc mơ đã làm phẳng bức tường ở trong trái tim tôi.
Tôi chưa kịp nghĩ lại, cơn say của Kiều Dĩ Thương, kéo đi váy ngủ của tôi, tôi cảm nhận được phía dưới trở lên mát lạnh, phía trên thì vẫn nóng bỏng, cái mà ông ta nhìn thấy không phải cái trần trụi như trong tưởng tượng, mà là một chiếc yếm đỏ thẫm, dây đỏ mỏng quấn quanh gáy, dường như lúc nào cũng sẽ đột ngột rơi xuống, nhưng lại giãy dụa treo lơ lửng không chịu rơi, nếp gấp nhạt từ ngực lan đến bụng, hình thêu hai con uyên ương màu vàng, giống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157378/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.