Tôi lao như điên xuống Tú Lâu, giống như có cảm ứng, có cảm giác bị sức hấp dấn của hơi thởi nào đó, lao đến bên cây ngô đồng trong bồn hoa lộ ra trong màn đêm kia, bị chôn vùi trong con đường nhỏ chật hẹp quanh co, những bức tường trong sương mù ẩm ướt, hòa tan vào trong ánh trăng mờ ảo, có bóng người cao ráo sáng sủa hơi nghiêng kéo dài trên mặt tường, đầu ngón tay anh ấy kẹp một điếu thuốc, ánh lửa chập chờn chiếu sáng đuôi lông mày nghiêm nghị của anh ấy.
Tôi phát điên vì nhìn thấy hình bóng ấy, hơi thở ngừng lại, nhịp tim cũng ngừng đập, mắt cũng không chớp.
Giống như một con rối cứng ngắc, nó thậm chí còn không có sức để bước một bước.
Dung Thành cứ thích màu đen tối thế này, thích tư thế cầm điếu thuốc như thế này.
Tôi chạy về phía anh ấy, giống như một chiếc lá mùa thu đang lung lay sắp rơi xuống, tôi biết vị trí của tôi ở đâu, biết nguồn cội mà tôi thuộc về, biết rằng cuối cùng tôi cũng sẽ lụi tàn.
Tôi nhào vào trong lòng ngực anh ấy, trước giây phút được anh ấy được tôi ôm chặt lấy anh ấy đã nhanh chóng rút bàn tay cầm điếu thuốc ra, tàn thuốc dài hẹp kia cọ vào cổ tay anh rồi vỡ ra, đốt vào tay anh ấy mà không khiến tôi bỏng.
Cánh tay dài của anh cứ thế ngừng lại giữa không trung, cơ thể không khỏi cứng ngắc anh ấy không nghĩ đến tôi sẽ như thế này, thất thần được cơ thể toát ra mùi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-du/2157336/chuong-281.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.