Editor: Dế Mèn
Sau một lúc lâu, người đàn ông kéo qua một bình tưới cây lại, tưới nước cho hết hoa cỏ bên tường rào. Ông ta rửa sạch hai tay, sau đó xoay người đi vào nhà.
Trong phòng khách, một người phụ nữ trung niên đang ở thắt bím tóc cho một cô bé, “Sắp xong rồi, đồ chuẩn bị để đi học cho hết vào cặp chưa?”
“Rồi ạ.” Cô bé ngoan ngoãn đáp lời.
Người đàn ông tiến lên, “Hôm nay đừng có đi muộn nữa.”
“Ba, hôm nay con đã nắm được thời gian, sẽ không đến trễ đâu ạ.”
Thắt bím tóc xong, mấy người đi đến trước bàn ăn, người đàn ông kéo ghế ra cho cô bé.
“Cám ơn ba.”
Con bé ngoan ngoãn thật sự, lại có lễ phép, người phụ nữ nhìn thấy cả. Người một nhà cũng ăn bữa sáng như thường lệ, sau đó người phụ nữ dắt tay đứa trẻ, đưa con bé ra cổng, do tài xế phụ trách đưa đón.
Quay lại vào nhà, người đàn ông trung niên vẫn ngồi trước bàn ăn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ, bên đó bày biệnchén đũa, chỉ là không ai động vào.
Người phụ nữ khẽ than thở, “Trong hoa viên, dọn dẹp xong rồi à?”
“Xong rồi.”
“Tư Niệm vừa đi học, trong nhà liền trống trải.”
“Trong nhà có khi nào không trống trải?”
Người phụ nữ nhìn chồng, “Ông đó, không phải đã nói sớm rồi sao? Chuyện trước kia hãy quên đi, nếu ông tiếp tục buộc mình vào đó, sẽ chỉ càng khó chịu.”
“Một mạng của con gái, bà nói ra nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-kho-cuong/2121713/quyen-4-chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.