Anh làm thế nào nghĩ được cái ví dụ kia vậy?”
“Nghĩ ra, thì nghĩ ra thôi.” Tưởng Viễn Chu gõ nhẹ ngón tay lên tay lái. “Nếu đám sinh viên này đều đã vào được đại học, chứng tỏ chỉ số thông minh của cả đám cũng không thấp. Tin anh đi, cái ví dụ hôm nay, bọn họ đều hiểu được.”
Hứa Tình Thâm cầm lấy chai nước bên cạnh, vặn nắp rồi đưa cho Tưởng Viễn Chu, “Đương nhiên có thể hiểu, hơn nữa ngay sau đó anh còn gọi Âm Âm.”
“Có điều hôm nay lúc nhìn thấy cô ấy, anh trái lại hơi ngạc nhiên.”
“Ngạc nhiên cái gì?”
Tưởng Viễn Chu uống một ngụm nước xong thì thong thả ung dung nói: “Cảm xúc của cô ấy không tồi, cũng không bị ảnh hưởng quá lớn.”
“Phải, đây cũng là đáng quý nhất của con bé.”
Hứa Tình Thâm cột chặt dây an toàn, thấy không ít sinh viên đang từ phía xa đi ngang qua, cô không khỏi giục: “Đi thôi!”
Tưởng Viễn Chu vừa định khởi động xe, lại nhìn thấy mấy bóng dáng đi chung tới. Phó Lưu Âm đi đến bên cạnh ghế lái, vô cùng cẩn thận nhìn xung quanh trong xe.
Người đàn ông ngồi bên cửa sổ xe, Phó Lưu Âm nhìn thấy anh, đồng thời cũng thấy được Hứa Tình Thâm đang ngồi ở ghế lái phụ.
Trên mặt cô hiện vẻ vui sướng, vừa định mở miệng, Hứa Tình Thâm sợ cô gọi sai, vội nói trước một bước: “Âm Âm!”
Bọn Triệu Hiểu cũng đi tới cạnh Phó Lưu Âm. Tưởng Viễn Chu nhìn về phía Phó Lưu Âm, “Tôi với chị em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-kho-cuong/2121602/quyen-4-chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.