Tôi lại đập tay ầm ầm vào cửa sổ hết sức mình, thét lạc cả giọng, “DeMarius! DeManus! Cô ta kia kìa! Nói với Wyatt đi! Làm gì đó đi, mẹ kiếp, giữ cô ta lại.!! Tôi cố gào thật to.
Cái lưng cậu ta vẫn ngoan cố xoay lạivới tôi, và dù cậu ta có nghe được tiếng nắm tay tôi nện thình thịch vào khung cửa kính cậu ta chắc cũng chẳng nghe thấy tôi nói gì vì giọng nói của tôi gần như hết hơi. Cổ họng tôi rát bỏng và tôi bắt đầu ho khùkhụ,ngực tôi thắt lại và nước mắt trào ra.
Tôi thở khò khè đau đớn; cảm tưởng nhưthể mình bị trày xước ở bên trong, từ sau mũi xuống tận đến haicuống phổi. Thậm chí cả hít thở cũng gây đau đớn. Chắc hẳn ngay cảkhi có chiếc khăn ướt bịt ngang qua mặt thì tôi đã hít vào quánhiều khói hơn là tôi tưởng,. Gào thét lên chẳng ích gì, mà cũng chảđạt được mục đích nào hết.
Khi ngồi thẳng người lên, tôi tìm kiếmcô ta, vì ả khốn này đã thiêu rụi ngôi nhà của tôi, nhưng cô ta đã bỏđi. Dĩ nhiên là vậy; cô ta đã muốn chiêm ngưỡng thành quả mà cô ta đãlàm ra với một chút hả hê, nhưng cô ta sẽ không lảng vảng ở quanh đây.
Những giọt nước mắt đầy thịnh nộ và đauđớn trào ra trên mặt tôi. Tôi giận dữ quệt chúng đi. Tôi sẽ không để cho ả khốn đó làmmình rơi nước mắt. Tôi sẽ không để bất kỳ thứ gì trongchuyện này làm mình phải khóc cả.
Tôi lục điện thoại di động ra và gọi cho Wyatt.
Tôi nửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-chet-nguoi/1981770/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.