Lynn vô cùng hài lòng khi tôi đến chỗ làm không những đúng giờ mà còn hơi sớm nữa. Wyatt không đảđộng gì chuyện tôi mất giọng lúc anh gọi cho Lynn hồi sáng, và cô ấy đãlo cuống lên vì tôi thậm chí còn không thể thốt lên được một từ, thế làcô ấy rời chỗ làm đến cửa hàng thực phẩmm tự nhiên và lôi về một lô cácloại trà có tính năng trợ giúp làm dịu cơn đau họng. Cô ấy thậm chí cònyêu cầu được ở lại muộn để thay tôi,nhưng tôi đã bảo cô ấy về đúng giờ.Wyatt ở ngay bên cạnh nếu như tôi cần ai đó nói thay cho tôi.
Nói chung, hôm nay là một ngày đẹp trờibình thường ở Great Bods. Không một chiếc xe hiệu Malibus màu trắng nàođậu ởbên kia đường; không cô ả tâm thần tóc vàng nào quăng bom xăngvào cửa sổ. Một ngày điển hình của tôi, chỉ cái ghế đệm tôi cần để giúptôi ngả lưng nghỉ ngơi. Mặc dù vậy, tôi cảm tưởng như thể tôi bị mấtthăng bằng trên bờ vực của sự tuyệtvọng, và tôi phải tự động viên mình,giữ cho mình đủ cam đảm vượt qua. Này, nhà của tôi đã cháy rụi, nhưngkhông ai thiệt mạng hết. Rồi nữa, tôi mất hết tài sản cá nhân, nhưngmà tóc tôi đâu có bị bắt lửa. Này nhé, sự hằn học của kẻ vô danh đangbám theo tôi và kẻ dự tính giết người thật khủng khiếp, nhưng giờ tôi đã biết hình dáng cô ta ra sao và tôi gần như điên tiết với cô ả, chính vì thế tôi mà thấy lại cô ta tôi sẽ tấn công cô ta – kể cả Wyatt cónhốt tôi vào chiếc xe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sac-dep-chet-nguoi/1981754/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.