Editor: Chi Misaki
Sau khi Ứng Mẫn và bá sĩ Lý rời đi, Tiếu Nhiễm liền buông bài pu-khơ trong tay xuống, ngồi trở lại bên người Cố Mạc.
"Nên đều nói đều nói hết rồi hả?" TiếuNhiễm cười hỏi.
" Nha đầu thông minh!" Cố Mạc vuốt ve mái tóc của Tiếu Nhiễm, sủng nịch cười nói.
"Em cái này gọi là ngốc!Chú à!" Tiếu Nhiễm quệt miệng nhỏ kháng nghị.
Cô chắp tay dâng người đàn ông của mình ra ngoài, để để cho anh cùng người thầm mến mình nói chuyện.
Cô phải nói là cực kỳ ngốc mới đúng!
Nào có người con gái thông mình nào lại đi làm chuyện này?
"Em có biết nếu như anh không nói rõ ràng, về sau nửa đêm sẽ còn có tiếng chuông đấy." Cố Mạc cười nói.
"Phải nói anh là người thông!Người ta trong lòng tính toán thế nào anh đều biết rõ." Tiếu Nhiễm có chút buồn bực kéo cằm, ngóng nhìn Cố Mạc.
Anh có thể nhìn ra cô ấy là thực sự muốn né tránh anh.
Đây mới gọi là thông minh!
"Bởi vì người nào đó quá đơn thuần!" Cố Mạc vui vẻ cười trả lời.
Tiếu Nhiễm vươn tay, dung sức nhéo hai bên hông anh: "Chú, Anh nói ai ngu ngốc?”
Cố Mạc trả lời nghi vấn của cô: "Chơi vui sao?"
"Uh`m." Tiếu Nhiễm gật gật đầu.
"Chúng ta về nhà." Cố Mạc cười đề nghị.
"Không ăn cơm tối sao?" Tiếu Nhiễm tò mò hỏi.
"Không. Đã nói rõ ràng rồi. Chúng ta về nhà!"
"Được." Tiếu Nhiễm lập tức vui vẻ gật đầu.
"Hôm nay tôi thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-treu-gheo-vo-yeu-tong-giam-doc-vo-cung-cung-chieu/2238228/chuong-896.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.