Editor: Nhã Y Đình
Một chiếc Hummer đứng ở cuối đường, vẻ mặt người ngồi trong xe đau đớn kịch liệt nhìn hai người hôn nhau say đắm.
Rất lâu!
Trần Lương khẽ sờ lên đôi môi mình rồi thả xuống.
Sao anh có thể động lòng với cô được chứ?
Dáng người không đẹp, nhan sắc chỉ có thể ở mức bình thường, tính tình đúng là tức chết người.....Một người chẳng giống con gái một chút nào vẫn lặng lẽ cắm rễ trong trái tim anh.
May mắn là không quá sâu đậm.
May mắn biết cô là người phụ nữ của anh em.
Nên vẫn kịp nhổ gốc tình cảm này!
Trần Lương dùng sức đạp chân ga, lái xe đi.
——
Hạnh phúc tới quá bất ngờ, Cố Tương còn tưởng mình đang nằm mơ.
"Anh thật sự là Tần Viễn Chu sao?" Cô giữ lấy khuôn mặt tuấn dật của Tần Viễn Chu, vừa khóc vừa hỏi.
"Ừ! Anh là Gia Cát Lượng của em. Em không biết sao?" Tần Viễn Chu cầm tay Cố Tương, khàn giọng hỏi lại.
Đột nhiên Cố Tương ôm chặt lấy cổ Tần Viễn Chu, nói không ngừng: "Tần Viễn Chu, em yêu anh! Em yêu anh! Em yêu anh!"
"Anh cũng yêu em!" Tần Viễn Chu bế Cố Tương lên.
"Anh muốn đưa em đi đâu?" Cố Tương vội vàng hỏi.
Tần Viễn Chu lại hôn Cố Tương, khàn giọng nói: "Cho anh, được không?"
Tim Cố Tương đập loạn nhịp.
Cô hơi nhắm mắt lại, khàn giọng nói: "Được!"
Tần Viễn Chu cười, che đôi môi Cố Tương, kích động kéo dài nụ hôn này. Rất lâu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-treu-gheo-vo-yeu-tong-giam-doc-vo-cung-cung-chieu/2237672/chuong-1169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.