Phu nhân Tưởng ngồi trong hoa viên, nhìn cả vườn hoa hồng đến ngẩn người.
Năm trước, nơi này hoang vu.
Là Tiếu Nhiễm để cho nó có cơ hội được khôi phục lại.
Vương hoa hồng này là mồ hôi công sức của Tiếu Nhiễm.
Tiếu Bằng Trình đã chết, đây là báo ứng đi?
Nghe nói Tiếu Nhiễm cực kỳ bi thương. Sau khi ba mất, dường như đã trở thành cô nhi, thân thế này cũng rất thương cảm.
Chỉ có như thế, bà vẫn không có cách nào đặt hận thù với Tiếu Nhiễm xuống.
Đầu bà rất hỗn loạn.
Ưng Mẫn đi vào biệt thự, liền nhìn thấy phu nhân Tưởng đang ngẩn người.
Cô đi qua, dịu dàng cười nói: “Bác gái, bây giờ khí trời rất tốt.”
“Ưng Mẫn? Lâu không tới đây rồi, thật đúng là rất nhớ cháu.” Phu nhân Tưởng lập tức nhiệt tình chào hỏi.
Tính lại, Ưng Mẫn đã không tới đây được gần một tháng rồi. Bà còn tưởng rằng đối phương đã mặc kệ lão bà này rồi.
“Tháng này bận quá, bận rộn đến mức không thể đi lại cả hai nơi. Cháu vừa về thành phố A là tới xem bác rồi.” Ưng Mẫn oan ức nói,.
Phu nhân Tưởng cười cầm lấy tay cô, nhẹ nhàng vỗ hai lần: “Thật sự là đứa bé ngoan, bác gái không trách cháu. Công việc quan trọng hơn, cháu chỉ cần không đến xem bác một cái, bác liền biết rồi.”
“Lời này của bác nghe qua thật chua xót. Trong khoảng thời gian này chẳng lẽ Có Mạc cũng không ghé qua thăm bác?” Ưng Mẫn đau lòng nhìn bà.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-treu-gheo-vo-yeu-tong-giam-doc-vo-cung-cung-chieu/2237385/chuong-1317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.