Nơi họ chọn rất tốt, xe có thể lái thẳng l*n đ*nh núi, cũng là để tránh tình trạng có người trong đoàn thể lực kém, bỏ cuộc giữa chừng.
Trên núi gió rất lớn, lúc ngồi trong xe, Trang Tề nhìn cây lớn ven đường bị thổi cong, cô vẫn không cảm thấy gì.
Chỉ có thể nói cảm nhận thị giác không thể thay thế cho cảm nhận sinh lý, đợi đến lúc xuống xe, luồng gió mạnh táp thẳng vào mặt khiến cô vội vàng xoay lưng lại, quấn chặt chiếc áo khoác gió trên người.
Sau khi đỗ xe xong, người hướng dẫn được mời đến lại dẫn mọi người đi xuống dưới, tìm một thung lũng có khe suối khuất gió để dựng lều.
Mọi thứ xung quanh đều rất đẹp, trong không khí thoang thoảng mùi đất của rừng cây đồng nội, bên tai là tiếng nước chảy róc rách va vào vách đá, ánh nắng xuyên qua kẽ lá trên đỉnh đầu rắc xuống, khiến mặt nước trong veo gợn lên những ánh vàng li ti.
Trang Tề đứng trên một tảng đá bên bờ suối, cô ngắm nhìn một lúc, đang chuẩn bị quay đi thì Lôi Khiêm Minh giơ máy ảnh lên phía cô, “Đừng cử động, tôi chụp cho cậu một tấm.”
Cô cười với ống kính “Chụp tôi đẹp một chút nhé.”
“Bao đẹp luôn, rửa xong tôi mang đến tận nhà cho cậu.”
“Ngại quá, hay là tôi đến chỗ cậu lấy nhé.”
“Cũng được.”
Cách đó không xa, Phùng Ấu Viên và Dương Vũ Mông mỗi người ngồi trên một chiếc ghế xếp, không ai nói lời nào.
Hồ Phong rót cà phê từ trong bình ra, đưa cho mỗi người một ly “Uống đi, hai vị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221417/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.