Đến khi Đường Khinh Nghiêu sắp tròn mười tuổi, tính tình của cậu mới dần dần điềm đạm lại, thành tích cũng có chút tiến triển tốt.
Trang Tề cảm thấy vô cùng hài lòng về điều này, cộng thêm cô con gái hơn ba tuổi vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu, cứ thế này, xem như cô đã được sống những ngày tháng thoải mái thực sự.
Trong đại viện không có đứa trẻ nào trạc tuổi cô bé, Niệm Y toàn đi chơi theo sau hai người anh.
Anh ruột của cô bé cảm thấy cô nhóc này quá trẻ con, không tình nguyện dẫn cô bé theo cho lắm, ngược lại Thẩm Gia Nhân lại chăm sóc cô bé từng li từng tí.
Hôm thứ sáu tan học, người lớn của mấy gia đình hẹn nhau ăn cơm trong hẻm, tài xế liền đón bọn trẻ qua trước.
Ánh hoàng hôn đỏ rực bao trùm lấy sân vườn tĩnh mịch, xung quanh tiếng nước chảy róc rách.
Thẩm Gia Nhân nói bài tập Olympic Toán chưa làm xong, liền ngồi xuống cùng Đường Khinh Nghiêu làm bài, Niệm Y từ bên cạnh mẹ chạy qua, ngồi xổm dưới gốc cây ngắm nhìn những con bọ nhỏ.
Cô bé cầm một cành cây nhỏ bới đất, một con bọ nhỏ tròn vo bò ra từ cái hốc gỗ, là loại cô bé chưa từng thấy. Niệm Y gọi một tiếng anh Gia Gia, giọng nói non nớt hỏi: “Anh đến xem này, đây là con bọ gì thế?”
Đường Khinh Nghiêu ngẩng đầu lên “Thì là con bọ thôi, không phải côn trùng có ích thì là côn trùng có hại, đúng là chuyện bé xé to.”
“Để anh xem.” Thẩm Gia Nhân đi đến bên cạnh cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221414/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.