Trong phòng tắm mịt mù hơi nước, cơ thể của Trang Tề bị ép lên vách tường gạch men lạnh lẽo.
Nước ấm xối từ trên đỉnh đầu xuống, một chân của cô bị nâng lên thật cao, Đường Nạp Ngôn từ phía sau đè tới, xoay mặt cô lại hôn: “Còn đứng vững được không? Hay là anh bế em ngồi xuống nhé?”
Trang Tề ngay cả sức lực để lắc đầu cũng không dùng nổi.
Cô ngậm ngón tay của Đường Nạp Ngôn, ư ư a a không nói nên lời.
Anh tiến về phía trước trong vũng lầy ướt trơn, cảm giác ở các bộ phận khác trên cơ thể dường như biến mất, trên đỉnh đầu dâng lên cơn run rẩy như kim châm, ngoài việc đâm sâu vào thật mạnh theo bản năng, Đường Nạp Ngôn không biết phải làm gì nữa.
Cuối cùng, hai cơ thể trắng lạnh dần dần trùng khớp lên nhau.
Nhìn từ cửa vào, chỉ có thể thấy Đường Nạp Ngôn đang áp người lên bức tường nước bắn tung toé, không nhìn thấy Trang Tề đáng thương đang không ngừng run rẩy trong lòng anh.
“Mẹ!”
“Mẹ!”
Tiếng đập cửa xuyên qua màn nước truyền đến, vừa nghe liền biết là Nghiêu Nghiêu ở ngoài cửa.
Trang Tề hoàn hồn lại, khó khăn mở mắt ra: “Con trai đang tìm em.”
Đường Nạp Ngôn vẫn chưa hồi sức, thở hắt ra hai hơi nặng nề: “Kệ nó tìm, anh tắm sạch cho em trước đã.”
Trang Tề đẩy anh: “Em tự tắm được, anh mau tắm nhanh rồi ra ngoài dỗ nó đi, đừng mắng nó nữa.”
Đường Nạp Ngôn búng nhẹ mũi cô một cái: “Chính vì có em nuông chiều nó như vậy, nó mới không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221411/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.