Trang Tề ăn sáng xong, tìm một quán cà phê trong con hẻm, dựa vào việc đọc một tác phẩm văn học của Woolf mà trải qua cả một ngày trời.
Mãi đến khi trời tối hẳn, sắc trời vàng vọt, giống như quả mơ chín rục trên cành cây, cô vẫn chưa lật được hai trang bắt đầu từ lời tựa của dịch giả, Trang Tề đã hơi tức giận.
Bởi vì cả bài đều không giới thiệu về nữ tác giả, anh ta (dịch giả) dùng rất nhiều giấy mực để kể lể bố của Woolf là một nhà phê bình văn học lợi hại thế nào, và chồng của bà lại thành công ra sao.
Thành tựu văn học của Woolf chẳng lẽ không phải do bà ấy tự mình viết ra từng chữ từng câu sao? Sao chứ, ngay cả vinh dự mà bà ấy dựa vào nỗ lực của bản thân để đạt được, cũng phải bị bố và chồng chia một miếng bánh hay sao?
Vừa tra tên dịch giả, là một học giả nam, ồ, vậy thì không có gì lạ nữa.
Khi chuẩn bị về nhà, cô nhận được một yêu cầu kết bạn.
Là một avatar rất quen thuộc, một cây thông cô độc đứng thẳng dưới bầu trời xanh thẳm, trong khung chat viết: “Anh đi rồi, em về sớm đi, đừng ở ngoài quá lâu, đồng ý Wechat đi.”
Là Đường Nạp Ngôn gửi tới.
Trang Tề không trả lời, cũng không đồng ý cho anh.
Cô đi thanh toán, vừa hay trong túi có một tờ tiền, cô lười đi gửi, nên vừa hay dùng nó để trả tiền.
Trang Tề nói với quầy lễ tân: “Chào bạn, tổng cộng bao nhiêu tiền?”
“Chị uống một ly Americano,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221397/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.