Nhìn trời càng lúc càng tối, đã qua giờ tan làm, trong thang máy liên tục có người đi ra, ai đi ngang qua cũng đều nhìn bọn họ một chút. Trang Tề nhận ra thật sự không thể tiếp tục đối đầu như thế này nữa.
Cô nhắm mắt làm liều, tự mình mở cửa xe phía sau, nghiêng người ngồi lên.
Thấy cô hậm hực lên xe, Đường Nạp Ngôn cũng nhíu mày, bây giờ thật sự là có chủ ý riêng rồi, lên xe cũng lề mề, anh nói chẳng có tác dụng gì cả.
Sau khi anh ngồi lên, điều chỉnh lại kính chiếu hậu “Về nhà luôn à?”
Trang Tề nói một cách yếu ớt: “Nếu anh không vội, đưa em đến siêu thị một chuyến, hết đạn cạn lương* rồi.”
Hết đạn cạn lương*: Ý nói hết đồ ăn thức uống
Câu cuối cùng khiến Đường Nạp Ngôn muốn cười, lại nhìn cô tựa đầu vào cửa kính xe, một gương mặt mộc màu trắng nhợt nhạt không chút phấn son, giống như ánh trăng thanh lạnh chỉ có sau khi vào thu.
Anh đột nhiên nảy sinh một ảo giác, dường như mọi thứ chưa từng thay đổi, em gái du học từ nước ngoài trở về, vẫn ở nơi trong tầm tay anh có thể chạm tới, anh vẫn có thể đến đón cô tan làm, trên đường tiện thể đi mua một ít nguyên liệu nấu ăn, cùng nhau làm một bữa tối thịnh soạn.
Đường Nạp Ngôn cũng có thể giả vờ rằng bọn họ là đôi tình nhân thân mật nhất. Chỉ cần cái miệng nhỏ của Trang Tề đừng mở ra cãi lại anh, dạo này cô rất không ngoan.
Bởi vì tưởng tượng tốt đẹp này, tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/sa-vao-me-luyen-nhat-thon-chu/5221395/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.