Một canh giờ sau,
Trên chợ, đám đông dần dần tản đi.
Đào Tiên Tri nằm sấp bên miệng nồi trà trống rỗng, nhìn đám dân dị tộc chia nhau ăn sạch nồi cháo sữa trà mà cười đến không khép được miệng.
Bồ Lăng và Hồ Vân Sam đang vội vàng thu dọn dụng cụ pha trà. Những thứ này thiếu một món là không được, vậy mà hôm nay lại chẳng phát huy được bao nhiêu tác dụng. Dân dị tộc thô lỗ hào sảng, dùng không quen đồ tinh xảo của Trung Nguyên, gặp mấy đại hán thân hình như gấu, còn suýt nữa nuốt cả chén trà vào miệng. Dọa Đào Tiên Tri phải chạy ra ven đường mua thêm mấy cái bát lớn để phát cho người tới nếm trà.
Chuyến này bọn họ thu hoạch không nhỏ. Nhưng thu hoạch ấy không chỉ nằm ở việc kiếm được bao nhiêu bạc. Trong lúc phát cháo, không ít dân dị tộc muốn trả giá cao mua lá trà trong tay Đào Tiên Tri. Thế nhưng hắn ta không những không bán, còn cố ý nói rằng rất nhiều trà phẩm Trung Nguyên vốn chẳng phải thứ đắt đỏ, mà là vật thường thấy trong nhà dân thường.
Từ đại nhân nghe vậy thì không hiểu. Rõ ràng là tới làm ăn, sao khách đã tự tìm tới cửa còn ép giá, thậm chí từ chối đơn hàng?
Đào Tiên Tri đang cầm giấy bút vừa mua, ghi chép lại khẩu vị và sở thích của phần lớn người dị tộc.
Trà sinh trăm vị, người uống trăm kiểu. Có người thích ngọt, có người thích mặn, có người thích dùng lá trà già thô nấu ra cháo sữa nâu đậm, có người lại thích màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275525/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.