"Hồ thiếu gia, xin đứng dậy."
Vốn là chuyện không cần phải quá băn khoăn, vậy mà Phương Trạch Sinh vẫn do dự một hồi, cuối cùng quả nhiên làm đúng như Phó Cảnh Hiên đã đoán: "Ngươi và ta vốn cùng thế hệ, không thể luận theo lễ thầy trò. Nếu Hồ thiếu gia không chê, cứ ở lại Phương gia học trà. Ta không dám nhận hai chữ 'chỉ điểm', nhưng nếu Hồ thiếu gia có điều gì không hiểu, cứ trực tiếp hỏi Phương mỗ. Biết thì ta sẽ nói, không biết cũng tuyệt đối không giấu giếm."
Mục đích của Hồ Vân Sam vốn là như vậy. Đã hai lần cầu bái sư, thấy thái độ Phương Trạch Sinh kiên quyết, hắn cũng không nói thêm, vui vẻ đồng ý.
Phương Trạch Sinh ra hiệu cho Ách thúc thu xếp một gian phòng khách để Hồ Vân Sam ở lại. Nhìn bóng lưng hắn bước dài ra khỏi phòng khách, Phương Trạch Sinh lặng lẽ thở dài một tiếng.
Phó Cảnh Hiên nghe thấy, nghi hoặc hỏi: "Ngươi rất muốn nhận hắn ta làm đồ đệ à?"
Phương Trạch Sinh lập tức lắc đầu: "Không có."
Miệng nói không có, nhưng trong mắt lại đầy vẻ tiếc nuối.
Phó Cảnh Hiên nhất thời không tìm ra nguyên do. Một lúc sau, y chợt nhớ tới những lời Hồ Vân Sam nói khi quỳ dưới đất, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Chẳng lẽ là vì cái danh xưng "sư nương" kia?
Phó nhị thiếu gia khẽ cong môi, đôi mắt đen láy xoay nhẹ mấy vòng.
Buổi trưa, hai người trở về nhà chính nghỉ ngơi một lát.
Giờ Mùi tỉnh lại, cả hai cùng vào thư phòng chỉnh lý ba xấp danh sách do Ách thúc mang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275513/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.