Xe ngựa đi tới lúc hoàng hôn, dừng lại trước một tòa biệt viện bị hoa cỏ bao quanh.
Biệt viện này là lúc Tam Bảo thuê xe đã tiện thể thuê luôn, nằm sâu trong sơn dã, chuyên đón những du khách nhàn tản vãng lai.
Phó Cảnh Hiên bước xuống xe, đứng ngoài hàng rào tre cao nửa người quan sát vào trong. Trong viện bày biện cũ kỹ, nhưng được quét dọn rất sạch sẽ. Một chiếc bàn đá, hai gốc cổ thụ, cỏ lau đan thành lư, lặng lẽ ẩn mình giữa núi non. Trước sân là một dòng suối nhỏ róc rách, sau lưng tựa vào ngọn núi cao sừng sững, trên đỉnh núi có một ngôi cổ tự vô danh, nghe được tiếng thông reo hòa cùng tiếng chuông thiền. Có thể ngắm hoàng hôn phủ sông dài, quả là chốn thanh u lý tưởng.
Đêm nay nghỉ lại nơi đây. Trong phòng có hai giường, một chiếc bàn vuông bốn góc dùng để ăn cơm, trên bàn đặt sẵn bát đũa. Nếu mang theo đồ dùng riêng thì có thể cất bớt sang một bên. Tam Bảo chuyển hành lý từ xe xuống, từng món sắp xếp trong phòng, rồi chạy ra bếp trong sân nhóm lửa nấu cơm. Hai ngày lương thực đều đã được Ách thúc chuẩn bị sẵn, chỉ cần nấu cháo loãng, hâm lại vài chiếc bánh ngọt là xong bữa.
Lần này xuống xe, Phó Cảnh Hiên không đẩy Phương Trạch Sinh mà giao cho phu xe đi theo suốt đường. Còn mình thì rảnh rỗi đi dạo trong viện. Một lúc sau, phu xe đẩy Phương Trạch Sinh từ ngoài sân vào, lễ phép giao lại xe lăn, rồi vui vẻ chạy vào bếp giúp việc.
Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275511/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.