Bên này lời còn chưa dứt, Liễu nhị nương đã xách váy từ cửa viện đi vào.
Bà ta liếc thấy Thúy nhi trước, lắc đầu một cái, rồi nhìn qua cửa sổ nhà chính thấy Phó Cảnh Hiên, liền nói với y: "Hôm nay ta phải đi Diệp huyện để tiếp ứng việc nhập kho của bên ty và thương thuyền. Ngươi cứ để Phương gia thế chất thu xếp hành lý đi, xem còn điều gì cần dặn dò không."
Phương Trạch Sinh dĩ nhiên nghe thấy giọng bà ta. Được Ách thúc đỡ từ trên giường sang xe lăn, hắn vừa định buộc tóc sơ sài thì Phó Cảnh Hiên đã mấy bước tới giúp hắn, sau đó khoác cho hắn một chiếc trường bào màu nhạt, đẩy Phương Trạch Sinh ra phòng khách.
Tam Bảo rót cho Liễu nhị nương một chén trà xong liền lẩn sang đứng một bên, không muốn hầu hạ bà ta. Có sao nói vậy, tuy lần này bà ta và thiếu gia hợp tác làm ăn thành công, nhưng những ân oán trước đây đâu phải nói xóa là xóa. Đợi giao dịch này xong xuôi, tốt nhất là ai đi đường nấy, cả đời không qua lại, không ai vướng ai.
Liễu nhị nương đối với tên tiểu nô tài này cũng chẳng có sắc mặt tốt, ngược lại vừa thấy Phương Trạch Sinh đi ra liền vội đặt chén trà xuống, đứng dậy cười nói: "Thế chất mau lại đây, thân thể đã khá hơn chưa?"
Mấy lời xã giao này cũng chẳng biết bà ta học từ ngày tháng năm nào, nói năng lung tung một hồi, trông vô cùng nhiệt tình.
Phương Trạch Sinh gật đầu, ra hiệu mời: "Liễu phu nhân mời ngồi."
Liễu nhị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275509/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.