Liễu Như Yên mặc một chiếc váy ngắn màu hồng cánh sen, đứng trên boong thuyền mỉm cười nhìn Vương Tú Hòa: "Vài ngày không gặp, Tú nương có nhớ ta không?"
Vương Tú Hòa trừng mắt nhìn bà ta, tay run lên: "Ngươi... sao lại đi cùng y?!"
"Y" ở đây dĩ nhiên là chỉ Phó Cảnh Hiên.
Liễu Nhị Nương chán ghét liếc Phó Cảnh Hiên một cái: "Ta cũng chẳng muốn đi cùng y đâu. Nếu không phải vì một vụ làm ăn đáng giá, ta thèm gì để ý đến y."
Phó Cảnh Hiên nhíu mày, rút từ sau người ra một chiếc quạt giấy phe phẩy, hoàn toàn không buồn đáp lại bà ta.
Hai người rõ ràng không hòa hợp, vậy vì sao lại liên thủ với nhau?
Vương Tú Hòa cau chặt mày, giọng trở nên sắc bén: "Trước đó ngươi không phải đã đồng ý hợp tác với ta sao? Sao lại lật lọng?"
Liễu Như Yên nghe xong thì sững người, rồi bật cười lớn: "Tú Hòa, lúc này ngươi lại giống như một tiểu thư không hiểu chuyện đời. Ngươi ta đều là người làm ăn, sinh ý đương nhiên phải cân nhắc lợi hại. Phó Cảnh Hiên đưa ra điều kiện tốt hơn ngươi, ta tất nhiên phải giúp y."
Vương Tú Hòa giận dữ: "Làm ăn kiểu gì có thể vượt qua một nửa ban thưởng của Thiên gia?!"
Liễu Như Yên hừ cười: "Tú nương thật sự cho rằng ta chỉ biết nhìn tiền, không phân biệt phải trái sao?"
"Ngươi..."
"Ngươi cái gì mà ngươi!" Sắc mặt Liễu Như Yên trầm xuống, đôi mắt sắc lạnh. Bà ta vốn là người tính tình cứng rắn, nhẫn nhịn mấy tháng nay, rốt cuộc cũng nói thẳng với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275506/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.