Trong phòng khách, Tống đại nhân ngồi ở ghế trên.
Vương Tú Hòa dâng lên một chén trà, ông chỉ khẽ gạt nắp, phủi bớt trà vụn rồi đặt chén xuống bàn, hỏi thẳng: "Thời gian gấp gáp thế này, không biết Phương đại đương gia có chịu gặp ta một lần không?"
Vương Tú Hòa vội đáp: "Nếu Tống đại nhân đã đích thân tới, hắn tất nhiên sẽ đồng ý. Ta sẽ sai người đi mời ngay, mong ngài chờ một lát."
Tống đại nhân gật đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa, vẻ mặt đầy mong đợi.
Lúc này, ông chẳng khác gì một người yêu trà bình thường. Tôn ti địa vị gì đó, so với việc được uống thêm một chén trà ngon, đều trở nên không quan trọng. Ông từng tới Phương trạch một lần, khi ấy Phương Trạch Sinh còn rất nhỏ, được Tạ Quân Lan bế trong lòng, gương mặt tròn trịa như chiếc bánh màn thầu, đáng yêu vô cùng.
Nhiều năm sau, ông cũng nghe nói Phương gia thiếu chủ với tư thái tuyệt mỹ trèo l*n đ*nh Duật Minh Sơn, nhưng vì công vụ bận rộn nên chưa từng có dịp gặp mặt. Năm đó, nhân lúc rảnh rỗi, Tống đại nhân vốn định nhân kỳ nghỉ ghé thăm, vừa giải sầu vừa xin Tạ Quân Lan một chén trà ngon, ai ngờ Phương gia gặp đại biến, đành thôi.
Ông vừa cảm thán thế sự vô thường, vừa chậm rãi đứng dậy. Ông vừa đứng lên, mấy vị gia chủ ngồi ghế trên cũng theo đó mà đứng, cùng nhìn về phía cửa.
Phương Trạch Sinh đã tới.
Hắn mặc trường sam sáng màu viền chỉ vàng, ngồi trên xe lăn, dáng vẻ đoan chính nhã nhặn. Hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-nhat-pha-tra/5275496/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.