Đúng 6 giờ, Thẩm Âm Âm và Hà Tư đi vào quán cà phê cạnh trường học.
Không đến một giờ, hai người đi ra.
Đôi mắt Thẩm Âm Âm vừa đỏ ửng vừa mê mang, để mặc Hà Tư dịu dàng vuốt tóc cô, “Con gái ngoan, mẹ không ép con, con đồng ý với mẹ phải suy nghĩ cẩn thận nhé.”
Cô cúi đầu, nhìn giày mình.
Vừa rồi chạy quá nhanh, không biết bùn ở đâu dính vào.
Xe Hà Tư dừng ở ven đường, là chiếc Porsche màu xám bạc, còn áo khoác và khăn lụa, mùi nước hoa cao cấp thanh nhã của bà, hết thảy đều tỏ rõ, bà xưa đâu bằng nay, bà đang sống trong cuộc sống nhung lụa.
Cho nên bà mới trở về, muốn bồi thường.
“Buổi tối đi học không? Mẹ đưa con về trường.”
Thẩm Âm Âm lắc đầu: “Nghỉ.”
“Thế thì về nhà nhé?” Hà Tư nói, Thẩm Âm Âm bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn bà, Hà Tư tự biết đã lỡ lời, lại nói, “Về nhà họ Lục? Đúng lúc mẹ muốn đến thăm hỏi, cảm ơn bọn họ chăm sóc con mấy năm nay.”
Thẩm Âm Âm đạm mạc nói: “Mẹ đi đi, con về trường có chút việc.”
Cặp sách vẫn còn ở lớp, vừa rồi Tưởng Kiều nhắn tin cho cô, nói đã giúp cô cầm cặp sách, chờ cô ở cổng trường.
Chia tay với Hà Tư ở cửa quán cà phê, Thẩm Âm Âm đi về phía bên kia, sau lưng vẫn có tầm mắt tha thiết dõi theo cô.
Cô cảm thấy như đang nằm mơ.
Luôn hi vọng mẹ về, nhưng khi bà thật sự quay về, Thẩm Âm Âm lại không biết làm gì.
Vừa rồi ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-mo-xanh/466489/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.