“Lỗ tai cô mới đỏ, cô mù đến mức chẳng phân biệt được người với vật rồi.” Thiếu niên trầm mặc một giây, bỗng nhiên hung dữ với Thẩm Âm Âm, đuổi cô vào phòng tắm.
Nói là phòng tắm nhưng thật ra chỉ là nhà tắm công cộng trên tầng, khóa cửa lung lay sắp hỏng.
Bình thường mẹ và em gái Nghiêm Đông đều tắm ở dưới phòng tắm tầng một, tầng hai để con trai tắm rửa. Mấy căn phòng trên tầng hai đều cho thuê, người ra ra vào vào không ít.
Tóm lại, là nơi rồng rắn lẫn lộn.
Lục Quyết canh giữ bên ngoài nhà tắm, phòng cho có ai đi nhầm vào trong, Thẩm Âm Âm sẽ sống mái với anh mất.
Cộng thêm cả nhà anh cũng sẽ sống mái với anh.
Cái từ ‘nhà’ này, là vảy ngược trong lòng Lục Quyết, đừng nói người khác, ngay cả anh cũng không chạm vào.
Lần này theo Trịnh Chỉ Như về, con nhóc Thẩm Âm Âm này cứ quản anh có về nhà hay không, ba câu không rời chữ nhà “nhà” này, lỗ tai Lục Quyết sắp mọc thành kén đến nơi rồi.
Cứ vậy, Lục Quyết bất giác bị tẩy não, khi bản thân nhớ tới, anh cũng không bài xích nhiều.
Ít nhất cũng không bài xích như trước kia.
Thậm chí Lục Quyết còn nghi ngờ, anh có phải bị cô gái nhỏ trông rất thuần lương, vẻ mặt ngây thơ vô số tội kia tẩy não không
Lại còn giống như vệ sĩ đứng đây để muỗi mần thịt, để canh cửa cho Thẩm Âm Âm.
Cửa nhà tắm là một mảnh gỗ mỏng, không hề có cách âm,lúc Lục Quyết muốn quay người lại thì nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ruou-mo-xanh/466472/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.