Sau khi trở về phòng, Kỷ Hà uống một chút nước. Trước đó, cô rõ ràng không ăn nhiều, nhưng giờ bụng lại căng đến khó chịu, như thể bị tắc nghẽn, vừa chua vừa tức.
Cô xoa bụng nằm xuống giường, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy lơ lửng trên không trung.
Chu Châu… Cô có ấn tượng quá sâu sắc với người này, có lẽ cả đời này cũng không thể quên.
Kiên cường, dũng cảm, càng thất bại càng mạnh mẽ.
Đó là những gì Chu Châu để lại trong ấn tượng của cô.
Lục Tầm Chi gõ cửa bên ngoài, đợi một lúc lâu không thấy ai mở nên tự dùng thẻ phòng để vào.
Anh gõ cũng khá qua loa, chẳng có ý định muốn người khác ra mở cửa cho mình.
Trong phòng rất yên tĩnh, đèn không bật, rèm cũng kéo kín, ánh sáng mờ ảo. Dưới giường là một đôi giày cao gót và một đôi giày đế bệt, trên giường chăn hơi nhô lên một cục nhỏ.
Lục Tầm Chi cụp mắt, tùy tiện đặt chiếc áo khoác trên tay lên giá, vừa cởi cúc cổ áo vừa bước về phía giường.
Nửa khuôn mặt của người trên giường ẩn dưới chăn, chỉ để lộ đôi mắt đang nhắm nghiền.
Anh chợt nhớ lại ngày đó, Kỷ Hà ngủ gật trên xe, khi được đánh thức, đôi mắt cô ngơ ngác một thoáng.
Lòng anh đột nhiên ngứa ngáy, muốn được nhìn thấy một lần nữa.
Nhưng lần này không được như ý. Kỷ Hà đang giả vờ ngủ, đôi mắt trong veo, long lanh như được ngâm trong nước, rất sáng và trong suốt, mang đến cho Lục Tầm Chi một cảm giác khác.
Kỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rung-dong-hon-nhan-bai-cot-lat-tuong/5257789/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.