Bờ hồ đêm mùa đông có chút lạnh giá, nhưng lại làm cho tinh thần ngừoi ta tỉnh táo hơn.
Mọi người đón giao thừa xong đều đã về nghỉ ngơi, bờ hồ vắng vẻ chỉ có tiếng bước chân hai người cùng tiếng gió rì rầm.
''Qua đó ngồi đi.''
Hàn Lâm Viễn chỉ vào một băng ghế bên cạnh gốc cây to.
Chu Tịnh Kỳ nghe lời đi về phía chiếc băng ghế ngồi xuống, còn cố tình ngồi sát về một bên băng ghế.
Hàn Lâm Viễn thở dài, cũng ngồi xuống nhưng không cách cô quá gần.
Không khí yên lặng bao trùm, Chu Tịnh Kỳ đợi anh mở lời trước, nhưng đã qua một lúc vẫn không thấy anh nói gì.
Chu Tịnh Kỳ lén quay sang nhìn anh thì lại thấy anh vẫn chăm chú nhìn cô, Chu Tịnh Kỳ nuốt nước bọt đành lên tiếng trước
''Anh có chuyện gì cần nói vậy?''
Chu Tịnh Kỳ bị anh nhìn chăm chú như vậy, cơ thể có chút khẩn trương, hai tay không biết đặt đâu cho đúng, đành xoắn lại với nhau.
''Chu Tịnh Kỳ, thời gian qua em cố tình né tránh tôi sao.''
Chu Tịnh Kỳ giật thót một cái, cười miễn cưỡng: ''Em sao phải tránh anh chứ, chẳng phải do công việc bận quá sao''
"Em nghĩ mình giả vờ giỏi lắm hả, chẳng lẽ tôi không nhận ra được thai độ khác thường của em, tới quà tôi tặng em không muốn nhận cũng không muốn trực tiếp gặp mặt tôi từ chối.''
Hàn Lâm Viễn đau lòng nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt không chỉ chứa sự trân thành mà còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rung-dong-2/3038320/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.