Mấy ngày nay số bệnh nhân của bệnh viện tăng cao, mọi người ai cũng phát huy hết sinh lực của bản thân để cứu chữa người bệnh, ai ai cũng đều mệt mỏi.
Trợ lý vừa nghe ngóng được tin Chu Tịnh Kỳ mấy ngày làm việc quá sức, lại nhiễm lạnh nên đang sốt cao, nghỉ ngơi trong phòng ký túc xá. Sau đấy liền thông báo ngay cho Hàn Lâm Viễn.
Hàn Lâm Viễn nghe được tin xong trong lòng thấp thỏm lo lắng. Liền đứng dậy đi về khu vực ký túc xá. Trợ lý nhớ ra, Hàn Lâm Viễn không hề biết phòng ký túc nào là của Chu Tịnh Kỳ, liền nói to hướng theo bóng lưng anh.
Hàn Lâm Viễn gõ cửa một hồi, Chu Tịnh Kỳ mới đi được ra tới cửa phòng, nhìn thấy người ngoài cửa là Hàn Lâm Viễn thì rất kinh ngạc.
Thời gian vừa rồi đổi thành anh tránh mặt cô, mà nếu anh là ngừoi không muốn xuất hiện, cô không có khả năng có thể nhìn thấy anh.
Hàn Lâm Viễn: ''Em đã ăn gì chưa.''
Vừa nói vừa đỡ Chu Tịnh Kỳ vào lại phòng.
"Có đồng nghiệp đã mua giúp em chút cháo nhưng em không muốn ăn gì cả.''
Chu Tịnh Kỳ muốn thoát khỏi tay anh nhưng người lại không còn chút sức lực nào.
"Em còn phải uống thuốc nên bắt buộc phải ăn. Đưa chìa khoá cửa cho anh.''
''Anh định làm gì"
"Đi mua đồ ăn cho em, chút nữa về anh sẽ tự mở cửa, em không cần vất vả đi lại nữa.''
"Em ăn chút cháo là được rồi, không cần phiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rung-dong-2/3038316/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.