Khoảng thời gian này Hàn Lâm Viễn không nhắc tới chuyện tỏ tình, anh biết hiện tại tâm trạng cô không được tốt, tỏ tình hay không cũng chỉ là một cái danh phận, chỉ cần cô không đẩy anh ra như hiện tại là được.
Nhiều ngày không gặp, hôm nay Tô Vĩ Thành lại tới văn phòng tìm Hàn Lâm Viễn, sắc mặt còn không được tốt.
''Dạo này có chuyện gì sao?'' Hàn Lâm Viễn đặt trước mặt Tô Vĩ Thành một tách cafe.
''Bà ta chết rồi.''
''Thông tin lấy ở đâu?''
''Mình đã tới xác nhận rồi, đúng là bà ta. Bà ta trốn ở vùng quê đó một thời gian dài rồi. Không ai nhìn thấy ngừoi nào bên cạnh bà ta cả. Tớ cũng tìm hiểu những nơi trước đó bà ta từng sống qua, bà ta những năm nay vẫn luôn sống một mình. Không hề mang theo con bé. Hiện giờ bà ta chết rồi, tớ không biết đi đâu tìm con bé nữa.''
Tâm trạng hai ngừoi cùng trùng xuống. Hàn Lâm Viễn làm bạn từ nhỏ với Tô Vĩ Thành, vì vậy chuyện của nhà họ Tô anh đều biết hết.
Năm đó, một người vì ái mộ ba Tô nhưng không có được, vì ghen ghét mà sau đó đã bắt cóc em gái vừa mới ra đời của Tô Vĩ Thành.
Bà ta âm thầm phá hoại hết camera giám sát, sau đó phóng hoả đốt bệnh viện, nhân lúc hỗn loạn bế mất bé con đang nằm trong lồng kính. Bao nhiêu năm nay, nhà họ Tô vẫn không ngừng tìm kiếm, nhưng đã gần 22 năm vẫn chưa tìm được con gái.
''Mình tới là có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rung-dong-2/3038289/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.