Ta e thẹn vỗ nhẹ một cái lên l.ồ.ng n.g.ự.c Đoạn Thành Cẩn.
“Thế t.ử.”
“Ngài nói gì vậy.”
“Người ta là nữ t.ử yếu đuối mà.”
Đoạn Thành Cẩn.
“……”
Ta cúi đầu nhìn xuống, trên cơ n.g.ự.c rắn chắc của Đoạn Thành Cẩn, rõ ràng in hằn một dấu tay đỏ ch.ói.
Ta vác Đoạn Thành Cẩn về phòng.
Xoa bóp toàn thân kinh lạc và huyệt đạo cho hắn.
Tình trạng của Đoạn Thành Cẩn có phần khác với Tạ Ninh Viễn.
Tạ Ninh Viễn bị thương xương sống.
Còn Đoạn Thành Cẩn là tổn thương kinh mạch.
Dù sao thì cụ thể ta cũng không hiểu rõ.
Cứ dùng sức mà bóp là được.
Quả nhiên ta đúng là một nữ t.ử hùng tráng oai phong, bóp liên tục nửa tháng, Đoạn Thành Cẩn liền cảm thấy hai chân có cảm giác.
Hắn vén chăn lên.
“Xuân Hỷ cô nương.”
“Cô xem.”
“Vừa rồi chân ta có phải đã động rồi không?”
“Thật sao.”
“Ta xem nào.”
Ta hấp tấp chạy tới bên giường, rồi…
Thấy mặt ta đỏ bừng, Đoạn Thành Cẩn vội vàng kéo chăn đắp lại.
“Xin lỗi Xuân Hỷ cô nương.”
“Ta không biết.”
Ta e thẹn cúi đầu.
“Không sao.”
Có những thứ, vốn dĩ là không giấu được.
Đoạn Thành Cẩn đắp chăn xong, lúc này mới quay sang nói chuyện với ta.
“Xuân Hỷ cô nương.”
“Nghe nói cô nương đã chăm sóc Thế t.ử của Phủ Trấn Bắc Hầu suốt ba năm.”
“Hắn…”
“Là người như thế nào?”
Ta buột miệng đáp.
“Mông không to bằng ngài.”
“Không trắng bằng ngài.”
“Cũng không vểnh bằng ngài.”
Đoạn Thành Cẩn: “???”
20.
Chớp mắt, lại là một năm tháng tư, ta làm việc tại Phủ Nhiếp Chính Vương đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/rua-mong-ba-nam-doi-mot-doi-phu-quy/5268145/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.