Một tiếng súng phá vỡ bầu trời đêm vốn không yên tĩnh, vài con chim đậu trên cành cây sợ hãi bay ra khiến cành lá rậm rạp đung đưa trong gió đêm.
Tô Dao quay đầu liếc nhìn về phía phát ra tiếng súng, trái tim cô như bị một lực vô hình nào đó nhấc lên không trung, đập căng thẳng và dữ dội.
Trần Ngân Hà! Có phải anh xảy ra chuyện rồi không, nếu không sao cô lại hoảng sợ như vậy.
Đúng lúc Tô Dao phân tâm, tên sát thủ Tiểu Khải đã tung một cú đấm trời giáng vào ngực cô. Lưng Tô Dao đập mạnh vào thân cây, lá mùa thu bị chấn động rơi xuống xào xạc, vương vãi khắp mặt đất. Cú đấm của Tiểu Khải như muốn lấy mạng cô, Tô Dao cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị bánh xe nghiền nát.
Sau một hồi quyết đấu, con dao găm trên tay hai người đều rơi xuống bãi cỏ và biến mất, “rắc rắc” Tiểu Khải bẻ khớp ngón tay, từng bước tiến gần về phía Tô Dao. Vốn dĩ cậu ta cho rằng, cùng lắm chỉ mất khoảng mười phút là có thể giải quyết được cô và báo tin cho Hứa Tiềm, nói rằng không có vấn đề gì xảy ra. Lúc này, có lẽ Hứa Tiềm đã cho rằng cậu ta đã trói được viên cảnh sát này đến địa điểm mà bọn họ lên sẵn kế hoạch.
Là người mạnh nhất trong thế hệ sát thủ trẻ tuổi, Tiểu Khải rất tự tin vào bản thân, lần này cậu ta sẽ thay thế Cố Mộng và trở thành cánh tay phải của Hứa Tiềm.
Tiểu Khải liếc nhìn thời gian, nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972620/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.