Tô Dao lái xe đến núi Nhã Đàn, cuối Hạ đầu thu, trên ngọn núi hiện ra màu sắc rực rỡ nhất của bốn mùa trong năm, lá màu xanh, màu cam, màu vàng bao phủ cả ngọn núi. Hai bên đường lên dốc có trồng hai hàng cây phong, những chiếc lá phong đỏ rực như lửa trên cây rơi xuống như những đốm lửa nhỏ thắp sáng mọi cảnh vật trên đường.
Những cây Phong dày và cao, có vẻ như đã có từ nhiều năm trước, Tô Dao không khỏi tự hỏi, liệu Trần Ngân Hà đã từng trèo lên những cây phong này trong tám năm sống trên ngọn núi này chưa?
Xa xa thêm một đoạn nữa là những đứa trẻ cùng trang lứa đang trèo cây hái quả dại, lội sông bắt cá, cười đùa vui vẻ trong nắng. Cô biết, anh không trèo lên đó, tuổi thơ nên có của tất cả những đứa trẻ thì anh lại không có, anh bị giam cầm trong ngồi nhà không có ánh nắng mặt trời.
Dù mỗi lần nhắc đến, Trần Ngân Hà đều nói đó là ngôi nhà xinh đẹp, vì đối với anh tất cả những kỉ niệm về mẹ đều ở trong ngôi nhà ấy. Tô Dao không thích ngôi nhà đó, cảm thấy nó thật u ám và đáng sợ, giống như một con quái vật có nanh vuốt ẩn mình trong bóng tối.
Tô Dao liếc mắt nhìn con mèo trong túi đựng thú cưng ở ghế phụ lái, hôm nay cô đến đây để trả con mèo cho Chu Vũ Trần, ngoài ra cô phải xác nhận một điều rằng rốt cuộc có phải Chu Vũ Trần đã giết Dương Tập Văn hay không?
Xe đỗ ở cổng biệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972614/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.