Sau bữa trưa, Tô Dao dựa vào cửa phòng bếp nhìn Trần Ngân Hà rửa bát, buổi trưa hai người nằm trên sofa, không ngừng nói chuyện hoặc hôn nhau.
Giữa chừng, anh lại làm thêm vài chiếc bánh hạt dẻ nhỏ cho cô, rồi lại gói thêm một hộp to hoành thánh nhỏ nhân thịt rau tề thái [1] cho vào tủ lạnh, để cô ăn tối sau khi tan làm: “Đừng luộc với nước, luộc không ngon.”
Anh không yên tâm, vừa nói vừa ghi vào giấy nhớ: “Nước lọc, cho chút muối, chờ nước sôi lăn tăn thì cho hành hoa, tôm nõn và hoành thánh vào nồi, sau đó nấu trong hai phút thì tắt bếp, cho thêm chút dầu mè vừa ăn.”
Viết xong, anh dán tờ giấy nhớ lên tủ lạnh: “Anh nói đã hiểu cả chưa?”
Tô Dao đứng bên cạnh: “Chưa.”
Trần Ngân Hà mỉm cười: “Đơn giản như vậy mà cũng không hiểu, em quá… dễ thương.”
Nếu là bất kỳ người nào khác, thì anh sẽ bắt đầu chế giễu, dễ như vậy mà cũng không hiểu, đúng là tên ngốc không có não.
“Món hoành thánh đông lạnh thực sự rất khó nấu, không trách em.” Trần Ngân Hà kiên nhẫn nói lại cho Tô Dao một lần nữa: “Có chỗ nào không hiểu không?”
Tô Dao hoàn toàn không chú ý nghe, nếu là cô nấu thì chỉ cần bắc nước lên nồi đun sôi rồi thả hoành thành vào, xong chuyện, nhưng kiểu gì cũng sẽ bị Trần Ngân Hà nói là nấu cho heo ăn.
“Quá khó, chỗ nào cũng không hiểu.” Sự chú ý của cô đều đổ dồn lên người anh, cô nhịn tái nhịn hồi, nhưng cuối cùng chẳng nhịn nổi, đành thấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972610/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.