Tô Dao cầm chiếc ghế, quay người tìm trong phòng ăn và phòng khách: “Trần Ngân Hà, ra đây!”
Chiếc chế đập mạnh vào bàn và tủ phát ra tiếng “rầm rầm cạnh cạnh”, như thể ngay giây tiếp theo sẽ có thể đập lún đầu người khác vậy.
Hứa Gia Hải chưa bao giờ cảm thấy một người phụ nữ nào lại đem đến cảm giác an toàn bao trùm như vậy, anh ta vứt con dao trong tay đi, chạy đến nấp sau lưng Tô Dao. Chỉ cần bám sát Tô Dao thì Trần Ngân Hà sẽ không dám xuất hiện, cũng đánh không được, giết không được anh ta.
Tô Dao lục soát phòng khách, phòng ăn, phòng bếp và ban công, thậm chí cả phòng ngủ của Trần Ngân Hà cũng không bỏ sót nhưng chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Ngay sau khi Hứa Gia Hải ra về không được bao lâu, Tô Dao đã đi xuống lầu nhà mình, cô luôn canh dưới nhà Trần Ngân Hà, thông qua tiếng gió bất thường và vội vã từ điện thoại truyền đến, khi cô lên lầu thì nhìn thấy bó hoa hồng màu hồng đã bị ngắt xuống.
Cả quãng đường cô lên trên nếu Trần Ngân Hà xuống dưới thì chắc chắn sẽ bị cô đón đầu. Nhưng trên đường lên lầu, cô không thấy anh, nếu anh không còn ở trong nhà thì đã chạy xuống bằng cầu thang bộ rồi. Đây là tầng mười tám, với tính cách mỏng manh của chàng tiên nhỏ là anh thì tuyệt đối sẽ không chạy cầu thang bộ, anh sẽ chê mệt, chê sàn bê tông bẩn thỉu, thà rằng bị cô chặn lại còn hơn là phải chịu đựng nỗi ấm ức to bằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972607/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.