Tô Dao theo Jessini ra khỏi tòa lâu đài, cô không biết Jessini có sinh lòng nghi ngờ với mình không, hay là đã nghi ngờ rồi nhưng mặc kệ cô nghĩ gì vẫn chỉ muốn đưa cô ra khỏi đây.
Rất nhanh đã ra đến cầu cảng, trên đảo rất ít đèn, chỉ có cầu cảng có hai ngọn đèn đường nhưng không mấy sáng, chẳng thể nhìn rõ đường đi, phía xa là một mảng tối đen như mực, gió đang thổi khiến bóng cây lắc lư di chuyển.
Mặt biển tĩnh lặng, có một con thuyền nhỏ đậu bên cầu cảng. Tô Dao nhìn bốn tên lính canh đang đứng bên cầu cảng, một trong số họ là Trần Ngân Hà đang cúi thấp đầu, ba lính canh còn lại không hề cảm thấy kỳ lạ, có thể là do Kane đã nói với bọn họ rằng anh là người mới đến hay đại loại vậy.
Để thu hút sự chú ý của Jessini, không cho anh ta nhìn về phía Trần Ngân Hà rồi nhận ra anh, Tô Dao đã liên tục nói chuyện với Jessini.
Tô Dao: “Nửa đêm ra khơi liệu có nguy hiểm gì không?”
Jessini: “Có tôi ở đây, sẽ không sao đâu.”
Tô Dao: “Hôm nay gió quá to.”
Jessini cởi áo khoác ngoài của mình ra: “Mặc vào sẽ không bị lạnh.”
Tô Dao nhìn về phía Trần Ngân Hà, chỉ là lén lút liếc một cái nhưng cô vẫn có thể nhận ra sát khí từ ánh mắt anh bắn về phía Jessini.
Tô Dao vội đưa áo khoác của Jessini qua: “Không cần, tôi không lạnh.”
Ánh mắt của Jessini luôn để trên người Tô Dao nên không hề chú ý đến lính canh mới, Trần Ngân Hà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972598/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.