Ban đêm, Tô Dao đứng bên cửa sổ nhìn màn đêm bên ngoài tòa lâu đài, lính canh mang theo súng tuần tra, mọi thứ vẫn diễn ra như khi cô mới đến đây.
Một bóng người trèo ra ngoài cửa sổ lầu hai, giẫm lên bức phù điêu trên mái hiên rồi run rẩy tiến vào vách tường, đó là “món hàng” mới được đưa đến mấy ngày trước.
Người đó không ngừng quay đầu lại nhìn lính anh ngoài cổng, đợi lính canh quay người đi mới dám tiếp tục tiến lên phía trước, chỉ với đoạn đường khoảng năm, sáu mét thôi nhưng anh ta lại đi trong tiết tấu nhịp đập thình thịch của trái tim.
Tô Dao nhìn đối phương, cũng giống cô khi ấy, người đó muốn trèo lên bờ tường, nhân lúc lính tuần tra đổi ca thì nhảy xuống chạy trốn.
Ngây thơ.
Tô Tư Ngôn đứng sau Tô Dao, ném một hòn đá nhỏ về phía bóng người, nhắc nhở anh ta đừng có tiến lên nữa, nếu nhất quyết muốn nhảy xuống tường thì sẽ bị đàn sói xé xác, còn không thì sẽ bị đưa về kích điện.
Bóng người bị hòn đá nhỏ đập phải, tưởng rằng kế hoạch trốn thoát của mình đã bị bại lộ, sợ tới mức toàn thân run rẩy, suýt chút nữa thì ngã khỏi tường. Đến khi nhìn thấy Tô Dao và Tô Tư Ngôn mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tô Tư Ngôn lắc đầu về phía người đàn ông, cũng giống như cậu đã lắc đầu với Tô Dao trong lần đầu tiên thấy cô bò ra ngoài cửa sổ và có ý đồ bỏ trốn.
Bóng người nhìn thấy Tô Tư Ngôn, cũng đã hiểu ý của cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/roi-vao-ngan-ha/972593/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.